Pinkyxx

Nữa đêm chịch người yêu trên xe ở núi rừng hoang vắng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn. Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò.

    Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên. Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu. Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông.

    Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ.

    Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn.

    Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng.

    Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.

    Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Chỉ còn dòng máu là hoang dã. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.

    Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.

    Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi.

    Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap