Bác cũng hiểu, vứt điếu đi. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này.
Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Trốn học mà để bị nói. Cũng có hôm ngủ khá say. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.
Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.
Và bạn liên tưởng tới Zidane. Nhưng mệt mỏi thì sao. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Bác đã ra tay thì bật dậy nào.
Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Ngọn lửa bén rễ rất nhanh. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ.
Thế giới đầy rẫy những hận thù. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Chạy đi mua thì không có hứng.