Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy.
Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không.
Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Trong công viên thì toàn ma cô.
Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Khá nhẹ nhõm và yên bình.
Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Hoặc: Môn này không phải học. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm.
Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn).
Chả là hôm qua có chuyện. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.
Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.
Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn. Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.