Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả.
Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.
Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200.
Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.
Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Thế thì là thiên tài thế nào được. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. - Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi.
Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Ngồi nghe giảng và chép bài.
Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.
Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Ôi, cuộc đời của bác tôi. Không phải là rứt tung.
Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi.