Nhưng mọi người thì khác. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình.
Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai.
Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Còn tôi, chưa đến lúc.
Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc.
Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.
Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn.
Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.
Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.
Cái vực của sự hỗn độn. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ.
Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp.