Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.
Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông.
Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.
Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Đây là một thử thách nữa. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi.
Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích. Nhưng mà tôi ươm mầm. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ.
Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp.
Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Tôi viết theo ông ta. Chẳng ai thua thiệt cả.
Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.
Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn.