Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.
Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Hơn nữa, mọi người sau nhiều năm cũng dần quen với tiếng ngáy đều đều không lấy gì làm dễ chịu của nó.
Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Ta không phải là tên sát nhân.
Muốn được tin tưởng một lúc. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi.
Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Tôi thôi xúc động rồi. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất.
Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra.
Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết.
Tớ không biết và tớ cũng biết. Đơn giản là để sống. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.
Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Đến lượt máy treo ngược người. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi.