Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này. Rất nhiều người quen đến thăm.
Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.
Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Cũng có cớ để thôi viết.
Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước. Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn.
Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.
Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể. Trinh sát phán đoán: Người quen. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.
Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai.
Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.
Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ. Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi.
Hầu hết là những người sống có trước có sau. Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Và bản thân những người cùng tầng lớp làm khổ nhau.