Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình.
Một kẻ lạc loài vô cảm. Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.
Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Không lại phản tự nhiên quá. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.
Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác.
Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.
Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Ta thấy đã đủ ớn rồi. Những thứ đáng ghét nhất.
Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột. Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại.
Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện.
Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.