Và bạn không thực sự cần phải làm gì cả.Khi gặp một người nào, dù chỉ trong chốc lát, bạn có thừa nhận sự có mặt của người đó bằng cách dành trọn vẹn sự chú tâm của bạn trong khi gặp mặt nhau? Hay là bạn biến người đó thành một phương tiện của bạn, hoặc bạn đang thực thiện một chức năng hay vài trò nào đó mà bạn phải đóng?Và nguời kia không còn là một cái gì “khác với bạn”.Có một năng lực và sự thông minh rộng lớn, vượt trội hơn con người của bạn, nhưng đồng thời cũng chính là bạn, làm chủ và đìêu hành quá trình sáng tạo ở trong bạn.Là nhận thức rằng bạn không phải là những khổ đau này, và nhận rõ chân tướng của nó.Do đó bạn không thể trở thành một đối tượng cho chính mình.Vì thái độ đó làm cho bạn và những người chung quyanh bạn khổ sở.Có nhiều người đã trở nên an tịnh một cách sâu sắc và hầu như trở nên sáng suốt trước khi đi vào Cõi Chết như thể có một cái gì đó soi chiếu qua hình hài đang tan hoại của họ.(42) Cái Tâm vô hình tướng: Khả năng nhận biết bản chất chân thật của bạn.Mọi chuyện sẽ bớt đi sự nặng nề và nghiêm túc.
