Như vậy bà ấy đã tự tìm thấy chân lý của John Cowper Powys trong cuốn: Nghệ thuật để quên điều bất hạnh.Đừng đương hành động mà ngừng để xem xét lại nữa.Mà các cháu có lại thăm bà không? Có, lâu lâu một lần vì bổn phận mà! Nhưng họ sợ giáp mặt bà lắm.Nhưng bây giờ tôi nói giọng chững chạc rằng tôi đến Kanass City để làm việc.Một tiếng động nhỏ nhất cũng làm tôi nhảy lên.Bây giờ tôi nhận thấy rằng nếu quân Lùn không tấn công Trân Châu cảng thì tôi đã thành một người bán tàn tật suốt đời.Tác giả một bài đăng trong tờ Life có viết rằng: "Tính xấu đặc biệt thường thấy trong số những người đau bệnh động mạch là tính thù vặt.Gobe, một trong những vị trưởng ban y tế sở Hoả xa Santa Fé.Ngồi trên xe điện, bà ta bắt đầu tưởng tượng thêu dệt trong óc những khung cảnh về đời tư của một vài hành khách cùng đi chuyến xe với bà."Tôi đã theo triết lý đó từ ngày ấy.
