- À, theo anh thì lối diễn của John Huston và John Smith khác nhau như thế nào? Tính hài hước luôn được hoan nghênh trong các cuộc trò chuyện. Một buổi sáng đẹp trời, như thường lệ, vừa nhác thấy Jim là anh chàng hồ hởi: Jim, khỏe không?
Đồng hồ gõ 12 tiếng. Sam Levenson rất thành công nhờ biết chú trọng điều này. Khi nhân vật Alice không biết vô tình hay cố ý bàn ra tán vào về những dự tính của Ralph, Ralph đã nhìn thẳng và trỏ ngón tay vào giữa mặt Alice: Alice, cô thật là một người ba hoa lắm điều!
Khi mới tới Washington thì ngay lập tức, tớ đã trở thành một fan của nhóm Redskin rồi. Những câu hỏi càng hay thì càng góp phần sinh động câu chuyện. Burn là người thích đùa còn Benny thì bao giờ cũng sập bẫy của Burn.
Ông là một người hùng trong tâm trí tôi, là người mà tôi luôn ngưỡng mộ. Nếu như bị chi phối bởi danh tiếng lẫy lừng của họ, thì bạn sẽ thất bại ngay! Họ cũng là con người như chúng ta. Nhưng tôi nghĩ không hẳn như vậy.
Như vậy, có nghĩa là bạn đã thành công. Đó cũng là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho bạn. Mọi người đều thích thú khi nói chuyện với Bob, và ngay cả những đối thủ của Bob cũng rất tôn trọng ông.
Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào. Nó muốn trở thành một người giống như anh. Thập kỷ 90 khác với 50 hay 60, thế kỷ 21 thông thoáng hơn thế kỷ 20.
Nửa giờ sau, Sullivan vừa hoàn tất bài nói của mình thì khán giả lập tức đứng dậy ra về. Bên cạnh việc tích cực và hăng say luyện nói, ta cần xem trọng hai yếu tố sau: Quan tâm chân thành đến người đối diện và sự cởi mở về bản thân. Cố lên nào Larry! Và tôi chợt nghĩ ra một ý.
Chúng ta vừa mới nghe ông Frank Sullivan nói về chủ trương chống phạm pháp, và theo học thuyết công bằng, hôm nay tôi đứng đây để nói thay cho sự phạm pháp. Một ngày nọ, chúng tôi cùng dùng bữa trưa ở một nhà hàng Duke Zeibert (Washington). Chúng tôi không thể biết được cầu thủ nào là cầu thủ nào.
Bạn không thể rút lui lịch sự bằng cách xin lỗi phải vào nhà tắm trong giây lát. Chắc chắn Pacino không cố tình muốn gây cười, anh ta chỉ tự nhiên thốt ra cây ấy theo quán tính. Và khi đó ta sẽ bắt bỏ dĩa từng chiếc một.
Bạn biết không, sáng nào tôi cũng đứng trước gương và cười tươi rói:Chào Larry, hôm nay cậu khỏe không? Có gì vui mà cười tươi thế?. Nhưng thật ra đó cũng không phải là một bài diễn văn. Một lời khuyên chí lý! Tự nhiên bao giờ cũng giúp ta tự tin và thoải mái, có vậy mới nói năng trôi chảy, không ấp úng ngượng nghịu.