Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Sách cũ thì cũng đừng xé chứ. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.
Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề.
Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.
Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em.
Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.
Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.
Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Con nói chuyện với bác này. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn.