Từ nay thôi hẳn đá bóng. Không khí yên tĩnh và thoáng đãng tuyệt đối nếu không kể một đôi lần máy bay cất cánh và hạ cánh gần đó. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi.
Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ.
Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.
Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về.
Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…
Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát.
Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia.
Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.
Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào.