Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Nó cùng tham gia giải với bạn. Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi.
Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Tự giác làm một số việc. Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn.
Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Và một số lí do khác…
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực.
Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu.
Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt.
Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Đi đâu cũng vất vả. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật.
Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Mất chứ không phải biến mất.