Mọi thứ đều không mới.Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn.Nhưng mà chắc là ra được thôi.Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả.Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu.Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này.Cái vực của sự hỗn độn.Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.